Chủ nhật, ngày 18 tháng mười hai năm 2011

Bạch dạ hành (7)


7.
Một tháng trôi qua mà không có tiến triển gì. Các thành viên tổ chuyên án sau nhiều ngày ngủ lại cơ quan dần dần trở về nhà, Sasagaki cũng ngâm mình trong chiếc bồn tắm lớn đã lâu không sử dụng đến của nhà mình. Ông và vợ sống trong khu căn hộ ở trước cửa ga Kintetsu Yao, Katsuko, vợ ông lớn hơn ông ba tuổi. Hai người vẫn chưa có con.
Sáng sớm hôm sau, Sasagaki đang ngủ trong chăn thì bị tiếng ồn làm thức giấc, Katsuko đang thay quần áo, kim đồng hồ vừa chỉ ba bảy giờ. “Sớm vậy, mình làm gì thế? Định đi đâu à?” Sasagaki nằm trong chăn hỏi.
“À! Xin lỗi, đánh thức mình rồi. Em ra siêu thị mua đồ.”
“Mua đồ? Sớm thế à?”
“Không đi sớm xếp hàng, không khéo lại không kịp mất.”
“Không kịp? Mình mua gì thế?”
“Còn phải hỏi à? Dĩ nhiên là mua giấy vệ sinh rồi.”
“Giấy vệ sinh rồi.”
“Hôm qua em cũng đi rồi. Quy định là mỗi người chỉ được mua một gói, thực ra em cũng muốn gọi mình cùng đi đấy.”
“Mua nhiều giấy vệ sinh thế làm gì?”
“Không có thời gian giải thích với mình nữa, em đi trước đây.” Katsuko khoác chiếc áo len lông cừu cài khuy lên, rồi cầm ví tiền vội vội vàng vàng đi ra cửa.
Sasagaki chẳng hiểu gì cả. Dạo gần đây trong đầu ông chỉ nghĩ chuyện điều tra phá án, gần như không quan tâm trên thế giới đang xảy ra chuyện gì. Nguồn cung dầu bị thiếu, chuyện này thì ông có nghe nói rồi, nhưng ông không hiểu tại sao phải đi mua giấy vệ sinh, lại còn vừa sáng sớm đã đi xếp hàng nữa. Đợi Katsuko về phải hỏi kỹ mới được, ông thầm nhủ trong lòng, rồi nhắm mắt trở lại.
Chỉ một chốc sau, chuông điện thoại reo lên. Ông lật người trong vchăn, vươn tay ra với lấy chiếc điện thoại màu đen để ở đầu giường. Đầu hơi nhức, hai mắt vẫn nhập nhèm chưa mở ra được: “Alô, nhà Sasagaki nghe đây.”
Mười giây sau, cả người ông bật lên khỏi đống chăn, cơn buồn ngủ đã hoàn toàn tan biến.
Cú điện thoại đó là để về cái chết của Terasaki Tadao.
Terasaki chết trên đường cao tốc Osaka Kobe. Vòng cua không đủ rộng, húc vào dải phân cách, một trường hợp không tỉnh táo khi lái xe điển hình.
Lúc đó trên xe chở hàng của anh ta có một lượng lớn xà phòng và thuốc tẩy rửa. Sau này Sasagaki mới biết, sau giấy vệ sinh, dân chúng bắt đầu tranh nhau mua tích trữ các loại sản phẩm này, vì khahcs hàng muốn nhập thêm nữa, Tesrasaki đã không ngủ nghỉ gì, đi khắp nơi thu xếp kiếm mối hàng.
Sasagaki và mấy người nữa đến nơi ở của Terasaki lục soát, định tìm vật chứng liên quan đến vụ sát hại Kirihara Yosuke, nhưng không thể phủ nhận, đó là một hành động khiến người ta có cảm giác uổng công phí sức. Dù có phát hiện gì chăng nữa, thì hung thủ cũng không còn trên thế gian này nữa.
Không lâu sau đó, một cảnh sát phát hiện ra vật chứng quan trọng bên trong thùng xe chở hàng: chiếc bật lửa Dunhill, hình chữ nhật, góc cạnh rõ ràng. Mọi thành viên tổ chuyên án đều nhớ rõ, Kirihara Yosuke cũng bị mất một cái y hệt như thế. Thế nhưng, trên chiếc bật lửa này không phát hiện ra vân tay của Kirihara Yosuke. Nói một cánh chính xác hơn, trên đó không có vân tay của bất cứ người nào… hình như đã được lau bằng vải hay thứ gì đó tương tự.
Cảnh sát cho Kirihara Yaeko xem chiếc bặt lửa đỏ, nhưng chị ta chỉ hoang mang lắc đầu nói, giống thì giống thật đấy, nhưng không thể khẳng định có phải đúng là vật của chồng mình hay không.
Phía cảnh sát như có lửa đốt trong lòng, lại gọi Nishimoto Fumyo đến thẩm vấn, tìm đủ mọi cách khiến cô ta thừa nhận. Viên thanh tra phụ trách thẩm vấn thậm chí còn ngấm ngầm ám chỉ, chiếc bật lửa đó đích thực là của Kirihara.
“Dù suy luận thế nào, thì Terasaki có thứ này cũng là một điều hết sức kỳ qúai. Không phải cô lấy trên người nạn nhân đưa cho anh ta, thì là Terasaki tự lấy, chỉ có hai khả năng này thôi. Rốt cuộc là thế nào? Cô nói đi!” Viên thanh tra phụ trách thẩm vấn đưa bật lửa cho Nishimoto Fumiyo xem, ép cô ta phải khai nhận.
Nhưng Nishimoto vẫn một mực phủ nhận, thái độ không hề dao động chút nào. Cái chết của Terasaki có lẽ khiến cô ta bị đả kích không nhẹ, nhưng từ thái độ của ôc ta, không hề nhận ra vẻ gì là ngập ngừng do dự cả.
Nhất định là có lầm lẫn ở đâu đó, chúng ta đã đi vào một con đường hoàn toàn sai lầm… Sasagaki đứng bên cạnh quan sát toàn bộ quá trình thẩm vấn, tự nhủ.

0 nhận xét:

Đăng một Nhận xét