Thứ hai, ngày 19 tháng mười hai năm 2011

Bạch dạ hành (8)


8.
Vừa đọc bản tin thể thao, Tagawa Toshio vừa nhớ lại trận đấu tối qua, tâm trạng khó chịu lại một lần nữa cuộn trào lên. Đội Yomiuri Giants thua rồi thì thôi, vấn đề là quá trình trận đấu ấy.
Vào thời điểm quan trọng nhất, Nagashima lại mất tác dụng. Tay đánh số 4 xưa nay vẫn là trụ cột chống đỡ cho đội Giant luôn giành phần thắng, cả trận đấu hôm qua đều biểu hiện hết sức bình thường, khiến đám đông khán giả đều sốt hết cả ruột. Vào thời điểm cần thiết nhất, anh ấy nhất định sẽ không phụ lòng khán giả, đó mới là Nagashima Shigeo! Dù cú đánh có bị tiếp sát thì cũng phải đánh một cú khiến các fan thoả lòng, đó mới là bản lĩnh của Mr. Giant chứ!
Nhưng mùa bóng này lại rất bất bình thoừng.
Không, hai ba năm trước đã xuất hiện dấu hiệu rồi, nhưng Tagawa không muốn chấp nhận sự thực tàn khốc ấy, mới cố ý lờ đi đến tận bây giờ. Anh ta luôn tự nói với mình, chuyện này không thể xảy ra với Mr. Giant được. Thế nhưng, nhìn vào sự thực trước mắt, dù là một fan trung thành của Nagashima từ thuở thiếu thời như Tagawa cũng không thể không thừa nhận, bất cứ ai đến một ngày nào đó cũng phải già đi, dù là tuyển thủ tài năng nỏi tiếng đến mấy, cũng sẽ  có ngày phải rời xa sân bóng.
Nhìn bức ảnh nhíu chặt lông mày sau khi bị “strike out” của Nagáhima, Tagaqua thầm nghĩ, có lẽ là năm nay rồi. Tuy mùa bóng mới bắt đầu, nhưng cứ theo đà này, không đến mùa hè, mọi người chắc sẽ bắt đầu xôn xao bàn tán chuyện Nagashima giải nghệ rồi. Nếu đội Giants không thể đoạt chức vô địch, việc này rất có khả năng sẽ trở thành định cục, Tagawa có một dự cảm chẳng lành, năm nay muốn giành chức vô địch thực sự quá khó. Tuy năm ngoái, đội Giants đã đạt kỷ lục vô địch chín lần liên tiếp với khí thế áp đảo, nhưng ai ai cũng thấy rõ như ban ngày, cả đội bóng đã bắt đầu xuất hiện trạng thái mệt mỏi, Nagashima chính là tượng trưng cho điều đó.
Lướt mắt xem qua bài báo nói về trận thắng của đội Chunichi Dragons xong, Tagawa gập báo lại. Anh ngước hìn đồng hồ trên tường, bốn giờ hơn rồi. Hôm nay chắc là không có khách nữa rồi, anh ta tự nhủ. Trước ngày phát lương, hiếm có người nào đến trả tiền thuê phòng.
Đang há miệng ngáp ruồi, anh ta chợt trông thấy phía sau cánh cửa kính dán thông báo thấp thoáng có bóng người. Nhìn cái chân lộ ra là biết không phải người lớn. Cái bóng ấy đi giày thể thao, Tagawa nghĩ, chắc là đứa học sinh nào đấy tan học về đứng lại đọc thông báo giết thời gian.
Nhưng mấy giây sau, cánh cửa kính mở ra. Một cô bé mặc áo chemise bên ngoài khoác áo len cài khuy ngước gương mặt trắng trẻo e dè bước vào, đôi mắt tròn to khiến người ta liên tưởng đến một giống mèo đắt giá gây cho Tagaqua ấn tượng sâu sắc, nhìn bộ dạng, có lẽ cô bé là một học sinh cuối cấp tiểu học.
“Có chuyện gì vậy?” Tagaqua hỏi, chính bản thân anh ta cũng cảm thấy giọng mình rất dịu dàng. Nếu người đẩy cửa bước vào là đám nhãi nhóc bẩn thỉu mặt la mày lét ở gần đấy, giọng anh ta chắc hẳn sẽ rất lạnh lùng hờ hững, không thể so với lúc này được.
“Chào chú ạ, cháu họ Nishimoto.”
“Nishimoto? Nishimoto nào nhỉ?”
“Nishimoto ở khu nhà Yasuda ấy ạ.”
Giọng cô bé trong veo, Tagawa nghe rất lạ tai. Lũ trẻ con mà anh ta quen biết toàn là những đứa cứ mở mồm ra liền khiến người ta biết ngay bọn chúng là  lũ xấc xược con nhà không gia giáo.
“Khu nhà Yasuda… à.” Tagawa gật gật đầu, rút ra tập hồ sơ ở giá sách bên cạnh. Khu nhà Yasuda có tám hộ gia đình, nhà Nishimoto thuê phòng 103 nằm ở chính giữa tầng một. Tagawa xác nhận nhà Nishimoto đã hai tháng chưa trả tiền nhà, cần phải gọi điện giục rồi. “Vậy là,” ánh mắt anh ta trở lại trên người cô bé, “cháu là con gái của chị Nishimoto?”
“Vâng ạ.” Cô bé gật đầu.
Tagawa xem lại bản đăng ký thuê nhà, chủ hộ nhà Nishimoto là Nishimoto Fumiyo, sống chung với con gái tên là Yukiko. Khi họ mới chuyển đến mười năm trước, còn có người chồng, nhưng không lâu sau đó thì anh ta đã qua đời.
“Cháu đến trả tiền thuê phòng à?” Tagawa hỏi. Nishimoto Yukiko cụp mắt xuống, lắc lắc đầu. Tagawa thầm nghĩ, biết ngay mà. “Vậy cháu có việc gì?”
“Cháu muốn nhờ chú mở cửa.”
“Mở cửa?”
“Cháu không có chìa khoá, không về nhà được, cháu không mang chìa khoá.”
“Ừm.” Tagawa rốt cuộc cũng hiểu cô bé muốn nói gì, “mẹ cháu khoá cửa ra ngoài rồi à?”
Yukiko gật đầu, nét mặt cô bé khi cúi đầu ngước mắt lên có một vẻ đẹp khiến người ta quên bẵng đi cô chỉ là một học sinh tiểu học, nhất thời, Tagawa cũng không khỏi lấy làm rung động. “Cháu không biết mẹ đi đâu à?”
“Không ạ. Mẹ cháu bảo hôm nay không đi đâu… nên cháu mới không mang chìa khoá theo.
“Ừm.” Tagawa nghĩ, tính sao nhỉ? Anh ta nhìn đồng hồ, lúc này mà đóng cửa thì sớm quá. Bố anh hôm qua đã đi thăm người thân, đến tối mới về. Nhưng cũng không thể đưa chìa khoá dự bị cho Yukiko được. Lúc sử dụng chìa khoá dự bị, nhất định phải có mặt người của công ty bất động sản Tagawa tại đó, đây là một điều khoản trong hợp đồng của họ và người sở hữu khu nhà cho thuê ấy. Đợi lát nữa mẹ cháu sẽ về thôi… nếu là lúc bình thường anh ta sẽ nói vậy, nhưng thấy nét mặt bất an của Yukiko đang nhìn chăm chăm vào mình, bảo anh ta thốt ra những lời hờ hững như vậy thực tình là rất khó.
“Được rồi, chú sẽ đi mở cửa hộ cháu. Đợi chút một lát.” Tagawa đứng dậy, bước lại gần két bảo hiểm để chùm chìa khoá dự bị của các căn nhà cho thuê.
Từ văn phòng bất động sản Tagawa đến khu nhà Yasuda mất chừng mười phút đi bộ. Tagawa Toshio liếc nhìn thân hình nhỏ nhắn của Nishimoto Yukiko bước đi trong con ngõ nhỏ được lát gạch một cách sơ sài. Yukiko không đeo cặp sách của học sinh tiểu học, mà chỉ xách một cái túi sách bằng nhựa dẻo màu hồng.
Mỗi khi chuyển động, trên người cô bé lại phát ra tiếng chuông đinh đinh đang đang. Tagawa lấy làm tò mò không biết đó là chuông gì, bèn để ý quan sát, nhưng nhìn bề ngoài không nhận ra được. Để ý cách ăn mặc của Yukiko, liền biết ngay cô bé không phải con nhà giàu có. Giày thể thao đã mòn vẹt, áo lông cũng xù lên, còn có mấy chỗ bị sút sợi nữa, cả chiếc váy kẻ ca rô cũng vậy, chất vải khá là cũ.
Mặc dù vậy, trên người cô bé này lại toát ra một thứ khí chất cao nhã mà trước đây Tagawa hiếm có cơ hội được tiếp xúc. Anh ta cảm thấy hết sức khó tin, tại sao lại như vậy chứ? Anh ta khá quen với mẹ của Yukiko, Nishimoto Fumiyo là một người đàn bà u uất chẳng có gì nổi bật, vả lại chị ta cũng giống như những người sống ở khu này, trong mắt lúc nào cũng thấp thoáng lộ ra vẻ thô lậu tầm thường. Cùng ăn cùng ở với một người mẹ như vậy, không ngờ cô bé lại vẫn như một đoá sen mọc giữa bùn, Tagawa không khỏi lấy làm kinh ngạc. “Cháu học trường nào thế? Tagawa đi phía sau hỏi.
“Trường tiểu học Oe ạ.” Yukiko không dừng bước chân, hơi ngoảnh mặt lại trả lời.
“Oe? À.” Tagawa thầm nghĩ, quả nhiên là vậy. Hầu hết trẻ con trong khu này đều học trường tiểu học công lập Oe, trường này mỗi năm đều có học sinh bị bắt vì tội trộm cắp, có mấy đứa vì chuyện của bố mẹ còn bỏ nhà ra đi lúc nửa đêm rồi mất tích. Buổi chiều đi qua đó, sẽ ngửi thấy mùi thức ăn thừa toàn rau với cơm, đến giờ tan học, sẽ có mấy tên không rõ lai lịch cưỡi xe đạp xuất hiện gạt tiền tiêu vặt của bọn trẻ. Chỉ có điều, trẻ con ở trường tiểu học Oe không ngây thơ đến nỗi bị đám lừa đảo vớ vẩn ấy gạt gẫm.
Nhìn khí chất của Nishimoto Yukiko, Tagawa thực sự không cho rằng cô bé sẽ học ở loại trường như thế, vậy nên mới mở miệng hỏi. Kỳ thực, chỉ cần nghĩ một chút, liền biết ngay với gia cảnh đó, cô bé không thể học trường tư được. Anh ta nghĩ, cô bé này ở trường hẳn là rất tách biệt với những đứa khác.
Đến khu nhà Yasuda, Tagawa đứng trước cửa phòng 103, gõ cửa mấy tiếng, rồi gọi “chị Nishimoto”, nhưng không ai trả lời. “Mẹ cháu hình như vẫn chưa về.” Anh ta nói với Yukiko.
Cô bé khẽ gật đầu, trên người lại vang lên tiếng chuông đinh đang.
Tagawa cắm chìa dự bị vào lỗ khoá, vặn sang bên phải, tiếng ổ khoá vang lên lách cách. Đúng vào khoảnh khắc ấy, một cảm giác dị thường bùng lên, dự cảm chẳng lành loé lên trong đầu. Nhưng Tagawa không để ý, tiếp tục vặn tay nắm, mở cửa ra.
Tagawa vừa bước vào phòng, liền nhìn thấy một người đàn bà đang nằm trong phòng kiểu Nhật phía bên trong. Chị ta mặc áo len màu vàng nhạt và quần bò, nằm ngang trên chiếu tatami, nhìn không rõ mặt mũi, nhưng chắc có lẽ là Nishimoto Fumiyo.
Làm cái gì vậy, rõ ràng là ở nhà… vừa nghĩ đến đây, Tagawa bỗng ngửi thấy một mùi lạ.
“Hơi ga! Nguy hiểm!”
Anh ta vội đưa tay ngăn Yukiko ở sau lưng đang muốn bước vào cửa, bịt chặt mũi miệng, rồi lập tức quay đầu sang nhìn kệ bếp bên cạnh. Trên bếp ga đặt một cái nồi, đang ở chế độ bật, nhưng không thấy ngọn lửa.
Tagawa nín thở vặn van ga tổng lại, mở cửa sổ phía trên kệ bếp, rồi đi vào phòng trong, vừa liếc nhìn Fumiyo đang gục người bên cạnh chiếc bàn thấp, vừa mở cửa sổ ra, sau đó thò đầu ra bên ngoài, há miệng hít thở mạnh, sâu trong óc vẫn cảm thấy tê tê.
Anh ta ngoảnh đầu lại nhìn người đàn bà, chỉ thấy sắc mặt tái xanh, lớp da đã hoàn toàn không còn sinh khí. Không cứu được rồi… trực giác cho anh ta biết điều đó.
Trong góc phòng có một chiếc điện thoại màu đen, Tagawa cầm ống nghe lên, bắt đầu quay số. Nhưng lúc này, anh ta lại do dự. Gọi 119 à? Không, tốt nhất vẫn cứ nên gọi 110 trước… đầu óc Tagawa hỗn loạn bùng nhùng. Ngoài ông nội chết bệnh ra, anh ta vẫn chưa từng thấy cái xác nào khác. Sau khi quay số 1, 1, anh ta thoáng do dự giây lát, rồi đưa ngón trỏ nhấn vào số 0. Đúng lúc ấy, có tiếng “chết rồi ạ?” phía ngoài cửa vọng vào.
Nishimoto Yukiko đứng ở chỗ tháo giày. Cánh cửa mở ra, ánh sáng ngược khiến Tagawa không nhìn rõ được nét mặt cô bé.
“Mẹ cháu chết rồi ạ?” Cô bé lại hỏi thêm lần nữa, giọng nói đã pha lẫn tiếng khóc nghẹn ngào.
“Giờ vẫn chưa biết được.” ngón tay Tagawa dịch từ số 0 sang số 9, dứt khoát quay số.

0 nhận xét:

Đăng một Nhận xét